Read more: TẠO HỘP ẨN BÌNH LUẬN MỚI NHẤT (NEW COMMENTS) |tranluat57trnlut Under Creative Commons License: Attribution Share Alike SỨC SỐNG

BANER

Thứ Hai, 12 tháng 9, 2016

Lời Chúa hằng ngày

Thứ Hai Tuần XXIV Thường Niên
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, lúc Chúa Giêsu đã nói với dân chúng xong, Người vào Capharnaum. Bấy giờ một viên sĩ quan có tên đầy tớ thân tín bị bệnh gần chết. Nghe nói về Chúa Giêsu, ông sai vài người kỳ lão Do-thái đi xin Người đến cứu chữa đầy tớ ông. Họ đến gần Chúa Giêsu và van xin Người rằng: "Ông ta đáng được Thầy ban cho ơn đó, vì thật ông yêu mến dân ta, và chính ông đã xây cất hội đường cho chúng ta". Chúa Giêsu đi với họ, và khi Người còn cách nhà viên sĩ quan không bao xa, thì ông này sai mấy người bạn đến thưa Người rằng: "Lạy Thầy, không dám phiền Thầy hơn nữa, vì tôi không xứng đáng được Thầy vào nhà tôi, cũng như tôi nghĩ tôi không xứng đáng đi mời Thầy, nhưng xin Thầy phán một lời, thì đầy tớ tôi được lành mạnh. Vì tôi cũng chỉ là một sĩ quan cấp dưới, (tuy nhiên) tôi có những lính dưới quyền tôi, tôi bảo người này đi, thì nó đi; bảo người khác lại, thì nó lại; và bảo đầy tớ tôi làm cái này, thì nó làm".
Nghe nói thế, Chúa Giêsu ngạc nhiên và quay lại nói với đám đông theo Người rằng: "Ta nói thật với các ngươi, cả trong dân Israel, Ta cũng chẳng thấy lòng tin mạnh mẽ như vậy". Và những người được sai đi, khi về tới nhà, thấy tên đầy tớ lành mạnh.
 Đó là lời Chúa.
Câu chuyện về cô giáo hết lòng chăm sóc cho học sinh
“Con thích học cô giáo Minh nhất”.
Nhiều học sinh ở Trường mẫu giáo Tân Hà (huyện Hàm Tân, Bình Thuận) khi được hỏi: “Con muốn học với cô giáo nào nhất?”, thường nhận được câu trả lời: “Con thích học cô giáo Minh nhất”. 
Cô Đoàn Thị Bạch Mai, hiệu trưởng nhà trường, bật mí: “Có một mạnh thường quân bỏ tiền ra tài trợ cho gần 40 em học sinh dân tộc được uống sữa ba lần một tuần nhưng giao ước với nhà trường điều kiện phải để cho cô Minh phụ trách”.
Nghe thế cô Minh chỉ cười, nụ cười thật hiền và nhân hậu, cô chia sẻ: “Mình yêu thương các con thật lòng, các con cũng sẽ yêu quý mình thôi”.
Sẽ không ít người ngoài đặt câu hỏi vì sao cô Minh lại được học sinh và phụ huynh yêu mến, tin tưởng đến như vậy?
Chỉ khi nghe nhiều giáo viên trong trường, nhất là cô hiệu trưởng nói về cô Minh: “Cô là một giáo viên sống hết lòng vì học sinh. Cô thương và chăm sóc các em như chính những đứa con của mình” thì mọi người đã tự trả lời được câu hỏi đó.
Tắm cho trò trước khi vào lớp
Cô hiệu trưởng Đoàn Thị Bạch Mai nói: “Dạy trẻ dân tộc rất khó bởi các em quen được sống tự do nên kỹ năng sống đơn giản nhất cũng thiếu. Để dạy được các em vào nề nếp, rất cần đến giáo viên tâm huyết nên cô Minh luôn là lựa chọn số 1 của nhà trường”.
35 em học sinh dân tộc từ độ tuổi 4-5 trong lớp học của cô ở thôn Suối Máu (huyện Hàm Tân) thì có tới 30 em thuộc hộ nghèo. Nhìn các em đen đúa, nhiều em gầy nhom vì suy dinh dưỡng chợt thấy nghẹn lòng.
Cô Minh chia sẻ hằng ngày các em được gia đình đưa đến lớp rồi cha mẹ vào rừng làm nương rẫy tối mịt mới về. Mỗi sáng đón các em, cô thường ôm từng em ngửi thử xem quần áo có thơm không để còn rửa ráy, thay đồ.
Cô nói: “Nhiều phụ huynh nơi này ít quan tâm tới con vì đi làm rẫy suốt ngày về mệt, gia đình đông con nên chăm sóc không chu đáo. Có em vào lớp với đôi chân dính đầy sình bùn vì phải lội qua mương qua suối. Cô phải dắt từng em đi rửa tay chân, mặt mũi. Nhiều em đến lớp người hôi khai vì không được cha mẹ tắm rửa ở nhà.
Trong lớp học, khi nào cũng có mươi bộ quần áo cũ cô xin về cất đó để tắm và thay cho các em. Nhờ thế, dù em nào cũng đen đúa nhưng trông các em đều sạch sẽ, gọn gàng”.
Cực nhất vẫn là mỗi khi các em bị bệnh, giáo viên không thể liên hệ được vì phụ huynh đi làm trong rừng xa. Cô và một số giáo viên nơi đây thường phân công nhau đưa các bé đến trạm xá khám bệnh và chăm sóc chu đáo, đến chiều mới trao lại cho gia đình và phải dặn dò tỉ mỉ từng việc nhỏ. 
Điều Thiên Chúa thích nhất là hãy yêu thương đồng loại như chính mình.
Trích trong báo Tuổi trẻ online 03-09-2016

Thứ Năm, 8 tháng 9, 2016

Lời Chúa mỗi ngày


Sáu Tuần XXIII Thường Niên NămThứ  II
PHÚC ÂM: Lc 6, 39-42
"Người mù có thể dẫn người mù được chăng?"
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ dụ ngôn này: "Người mù có thể dẫn người mù được chăng? Cả hai lại không sa xuống hố ư? Môn đệ không trọng hơn Thầy; nếu môn đệ được giống như Thầy, thì kể là hoàn hảo rồi.
"Sao ngươi nhìn cái rác trong mắt anh em, còn cái đà trong chính mắt ngươi thì lại không thấy? Sao ngươi có thể nói với người anh em: 'Này anh, hãy để tôi lấy cái rác trong con mắt anh', trong khi chính ngươi không nhìn thấy cái đà trong mắt ngươi. Hỡi kẻ giả hình, hãy lấy cái đà ra khỏi mắt mình trước đã, rồi bấy giờ ngươi sẽ trông rõ để lấy cái rác khỏi mắt anh em ngươi".
Đó là lời Chúa.
5 phút suy niệm : THỨ SÁU TUẦN 23 TN 
Lc 6,39-42
ĐI TRONG ÁNH SÁNG 
“Mù mà lại dắt mù được sao? Lẽ nào cả hai lại không sa xuống hố? (Lc 6,39) 
Suy niệm: Ngày nay trong hầu hết các lĩnh vực người ta đều nhờ đến các chuyên viên tư vấn. Nếu không được những người này cập nhật thông tin, đề nghị giải  pháp, người ta rất dễ đưa ra quyết định sai lầm hay các phương án lỗi thời, kém hiệu quả. Ai muốn đến với Thiên Chúa, muốn được sống trong chân lý và ơn cứu rỗi rất cần được Giáo Hội dẫn dắt dưới ánh sáng Lời Chúa. Nếu họ tự mình mò mẫm hay nhờ cậy những người dẫn đường sai lạc, thì như Chúa nói, mù dẫn mù, cả hai sẽ sa xuống hố mà thôi.
Mời Bạn: Thế giới ngày nay tiến bộ nhiều về khoa học, kỹ thuật và tràn ngập thông tin. Nhưng con người quá đề cao cái tôi chủ quan, chạy theo những hệ tư tưởng sai lầm và quan niệm sống lệch lạc về luân lý đạo đức. Từ đó biết bao nhiêu tệ nạn, hỗn loạn xảy ra trong đời sống cá nhân, gia đình và xã hội. Bạn ghi nhớ lời Chúa nói: “Học trò không hơn Thầy”; chỉ có Đức Ki-tô, Đấng có Lời ban sự sống mới là người dẫn đường đích thực.
Sống Lời Chúa: Siêng năng suy gẫm Lời Chúa, học hỏi giáo lý, và đào sâu đức tin nơi giáo huấn của Hội Thánh, đó là con đường chắc chắn để khỏi rơi vào hố sâu lầm lạc  như Chúa cảnh báo.
Cầu nguyện:Lạy Chúa, xin cho con đừng sợ ánh sáng của Chúa, ánh sáng phá tan bóng tối trong con và đòi buộc con hoán cải. Xin cho con đừng cố chấp ở trong bóng tối chỉ vì chút tự ái cỏn con. Xin cho con khiêm tốn để đón nhận những tia sáng nhỏ mà Chúa vẫn gửi đến cho con mỗi ngày. Cuối cùng xin cho con hết lòng tìm kiếm Chân lý để Chân lý cho con được tự do.” (Thắp Sáng Niềm Tin, 170)